Em sẽ chẳng nói gì khi anh thờ ơ, không quan
tâm em, nhưng đêm về em sẽ khóc. Em tự hỏi tại sao anh không nói yêu em,
không nói nhớ thương em từ rất lâu rồi. Cái ngày anh em chưa nhận lời
yêu anh, anh thường xuyên quan tâm em, nói với em những lời ngọt ngào khiến em hạnh phúc. Nhưng giờ đây, những chuyện đó là xa vời.
Khi em giận hờn vì anh trễ hẹn, anh nói anh bận chút việc này việc nọ
nên không thể tới sớm. Em thông cảm nhưng nhiều lần như thế, anh khiến
em nghĩ anh là người vô tâm và không còn yêu em như ngày nào nữa. Em lại
khóc. Nước mắt của người con gái quá yêu anh.


Đăng nhận xét