Anh à, em từng nghĩ, có phải đã yêu được em
rồi thì anh chán, anh thờ ơ lãnh đạm, mặc kệ cho em nghĩ gì, giận gì,
khóc gì vì anh hiểu em yêu anh quá nhiều. Em không phủ nhận tình yêu em
dành cho anh, không phủ nhận rằng có những đêm em nhớ anh
da diết, không thể nào ngủ, và cũng không thể phủ nhận, không có anh,
em sẽ sống rất buồn. Nhưng, cái gì cũng có giới hạn, sự vô tâm của anh,
những suy nghĩ của em, em cũng nói với anh quá nhiều rồi. Anh cứ ừ để
đấy rồi lại lặp lại y hệt, em tổn thương ghê gớm lắm. Mình còn mới yêu
nhau mà anh đã thế, nếu yêu lâu rồi, nếu có lấy nhau rồi, liệu anh sẽ
quan tâm em được bao nhiêu.
-Pea-
Đăng nhận xét