Tôi thật ngỡ ngàng khi không hiểu tại sao
phụ nữ lại dễ dàng đến vậy, đối với tôi đó là lần đầu tiên của một thằng
con trai. Nhưng với em thì khác...
Mặt dù đã 25 tuổi nhưng tôi vẫn là trai tân như bao người vẫn nói. Tốt
nghiệp đại học, có một công việc năng động đúng với sở thích của mình.
Tôi được rất nhiều bạn gái theo đuổi, nhưng với tôi chẳng có ai vừa ý
cả. Nhiều người còn thề thốt muốn yêu tôi bằng cả tấm chân tình, nhưng
hình như khi không yêu thì trái tim mình cũng bị băng giá.
Rồi đến một ngày tôi gặp lại người con gái mà tôi đã gặp cách đây 7 năm,
khi đó chúng tôi cùng ở quê và đi làm thêm kiếm tiền ăn học tại một khu
trồng rừng. Hiện tại em đang học đại học bách khoa Đà Nẵng. Gặp lại em
rồi chúng tôi ôn chuyện cũ, anh em nói chuyện thật vui vẻ với nhau.
Chúng tôi gặp nhau hai đêm liền sau đó, tôi có cảm tình và cũng nghĩ
mình đã có việc làm thì cũng nên có một người yêu. Thế là tôi quyết định
dẫn em về phòng mình, chỉ có ý định cho em biết phòng thôi. Nhưng cũng
chính cái đêm đó, cái đêm mà chỉ mới có ba ngày sau khi gặp lại, em đã
tự nguyện trao thân cho tôi tất cả.
Tôi thật ngỡ ngàng khi không hiểu tại sao phụ nữ lại dễ dàng đến vậy,
đối với tôi, đó là lần đầu tiên của một thằng con trai. Nhưng với em thì
khác...
Tôi buồn vì mình đã chọn lầm người rồi, em đã không còn cái mà người ta
vẫn nói là sự trong trắng trước khi đến với tôi. Tôi thật sự thất vọng,
thất vọng đến vô cùng.Tôi nói anh đã lỡ với em, tôi chán mọi thứ vì khi
quyết định của mình thật sai lầm. Nhưng những ngày sau đó, em quan tâm
tôi hơn, lo cho tôi nhiều thứ, em hỏi "anh muốn chia tay đúng không vì
em không còn cái đó nữa?". Em đã khóc thật nhiều bên tôi làm cho tôi
không thể nào xa được em.
Em kể chuyện vì sao em mất đời con gái. Em nói vì một lần lỡ dại với mối
tình trước kia, có ai tin được không rằng em nói chỉ có một lần lỡ dại?
Nếu một lần thì liệu đến với tôi em có dễ dàng như vậy không? Con gái
sau khi làm điều đó một lần, vậy lần thứ hai có dễ dàng vậy không? Em
thề với tôi, nhưng trong tôi cứ nghĩ điều đó xảy ra nhiều lần khác nữa
với tên sở khanh kia.
Không thể nhìn em đau đớn và khóc mãi được, hơn nữa hai chữ trách nhiệm
luôn đè lên đầu tôi rằng đã làm chuyện đó với họ thì phải lấy làm vợ.
Tôi chấp nhận để em về ở với mình, hai bên gia đình cũng tán thành chúng
tôi yêu nhau. Nhưng trong thâm tâm tôi không lúc nào không nghĩ đến
điều đó, thậm chí có lúc tôi còn nghĩ hay là mình cũng tìm một người con
gái khác ở bên ngoài…
Tôi thật sự buồn mặc dù giờ đây em lo cho tôi tất cả như một người vợ
đảm đang. Tôi phải làm gì bây giờ, nên tiếp tục hay chia tay? Làm gì để
lương tâm mình thanh thản?
Giá như những năm tháng trước đây tôi không nghĩ cho các bạn gái mà làm
càn thì có lẽ hôm nay sẽ nhẹ nhàng hơn. Đằng này tôi là người chưa biết
gì hết về thân xác phụ nữa kia mà. Tôi không muốn vợ mình đã có người
khác sở hữu.
Mong các bạn cho tôi một lời khuyên chân thật vào lúc này, tôi đang khủng hoảng thật sự.



Đăng nhận xét