Tôi có nghe phong phanh vợ tôi cặp với một
người cùng công ty cô ấy. Những cú điện thoại trong đêm, những lần vợ
tôi vội cúp máy, hay đóng kịch chuyển vai diễn, khi thấy tôi đột ngột
xuất hiện cũng ngày càng nhiều hơn.
Tôi xuất thân từ một làng quê nghèo khó tận miền Trung. Biết được con
đường thoát nghèo, thoát tự ti mặc cảm, chỉ là học, học và học. Tôi sợ
lắm cảnh chân lấm tay bùn, bao đời bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mà
ông bà, cha mẹ tôi đang sống. Tôi không muốn cảnh làm nông, mặc dù gia
đình tôi thuần nông bao đời nay. Tôi nhớ, những buổi trưa nắng gắt, ngồi
dưới lũy tre nghỉ mát, nhìn lên bầu trời, thấy máy bay đang lướt trên
mây, tôi mơ, mơ về một nơi xa lắm.Tôi mơ có một ngày, tôi được dịp ngồi
trên máy bay đó, để nhìn xuống cánh đồng ruộng quê mình, chắc lúc đó,
cảm giác khó tả vô cùng.
Nhìn quanh hàng xóm quê mình, tôi thấy ai cùng nghèo, còn những cô gái
trong làng, thì cũng không có gì là nổi trội, vì suốt ngày, quanh quẩn
ruộng đồng. Tôi nghĩ đến cảnh mình lấy một cô thôn nữ làm vợ, thì cuộc
đời của mình sẽ giống ông bà, cha mẹ, cứ “chồng cầy, vợ cấy, con trâu đi
bừa”. Tôi quyết tâm thoát nghèo.
Bao quyết tâm nỗ lực thoát nghèo của tôi, rồi cũng dần hé mở, khi tôi
thi đậu đại học và vào TP HCM học. Sự náo nhiệt, tấp nập của nơi phồn
hoa đô hội này, khiến tôi càng ao ước và củng cố quyết tâm bám trụ nơi
xứ lạ quê người. Tôi học ngày, học đêm, vượt qua bao gian nan thiếu thốn
của một sinh viên nghèo tỉnh lẻ, ngày tốt nghiệp Đại học cũng đến. Hăm
hở cầm tấm bằng trong tay, tôi lại bước vào cuộc đua tìm việc làm, nhất
quyết không chịu về quê. Sau 2 năm vất vưởng, bám víu nơi mảnh đất đô
hội Sài Thành, cuối cùng , tôi cũng tìm được công việc ưng ý, lương cao
và nhất là trong quá trình làm việc, tôi quen được tiểu thư con nhà
quyền quý.
Tuổi trẻ, yêu chỉ biết yêu, không mảy may suy tính thiệt hơn và dường
như ông trời cũng thương người chịu khó, tình yêu của tôi cũng được cô
gái đó đáp lại. Không nói các bạn cũng hiểu, tôi phải vượt qua biết bao
định kiến “môn đăng hộ đối” để đến với cô ấy. Nước chảy đá mòn, cuối
cùng, những phản đối của ông bà già vợ cũng dần nguôi ngoai, khi thấy
tôi ăn ở hiền lành, chăm chỉ làm lụng, không ăn chơi đua đòi.
Cưới vợ về, tôi chưa có tiền để mua nhà, ra ở riêng, mà ba mẹ vợ thì
nhất quyết không ủng hộ vợ chồng tôi ra ở riêng. Thế là tôi làm rể. Thôi
thì, không xuất giá tòng phu, phu nghèo, đành tòng vợ. Sống chung trong
một gia đình giàu có, nhiều bạn bè tôi tỏ vẻ ganh tỵ, chúc phúc, vì số
tôi may mắn chuột sa chĩnh gạo. Không thể phủ nhận, bao mật ngọt êm đềm
của con rể sống trong nhà giàu, đã đôi lúc khiến tôi ngộ nhận, số mình
nhiều phước ân.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang, bao lục đục vợ, chồng, con rể, bố mẹ vợ,
anh chị em vợ dần theo thời gian hiện ra. Tôi sống như một người tầm
gửi. Tính tình vợ tôi cũng không còn như ngày nào, cô ấy trở nên cáu gắt
và nhiều lúc đứng về phía gia đình nhìn tôi với ánh mắt coi thường,
điều này hiện rõ nhất, khi tôi rơi vào cảnh thất nghiệp. 3 tháng qua,
tôi không tìm được việc làm, những tưởng, là chồng của một tiểu thư con
nhà giàu, có ai nỡ để mình tủi thân, thiếu thốn nhưng tôi đã lầm. Những
lời êm đềm, dịu dàng, những cử chỉ quan tâm trước kia mà gia đình vợ
dành cho tôi, không hiểu sao đồng loạt biến mất, thay vào đó là những
lời ám chỉ, những ánh mắt nhìn khó chịu, mà ngay cả người vô tâm, vô tư
nhất cũng nhận ra.
Vợ tôi dần thay đổi tình cảm, cô ấy tỏ ra lạnh nhạt, hờ hững và khó chịu
khi tôi thể hiện những cử chỉ yêu thương vợ chồng. Tôi không dám nghĩ
vợ tôi ngoại tình, nói cho cùng, dù cô ấy có ngoại tình, thì mình cũng
không thể ngăn cản, khi mà người ta đã muốn. Chia tay hay chịu đựng
tháng ngày tủi nhục? Giải pháp nào là khả thi nhất, để giải thoát chính
mình? Nếu chia tay, thì 2 đứa con của tôi sẽ lại sống trong cảnh cha mẹ
mỗi người một nơi. Chuyện ly dị là giải pháp cuối cùng, khi người ta
không còn chịu đựng được nữa. Hay là tôi kém bản lĩnh, khi thấy mới khó
khăn chút xíu đã nản, buông trôi?
Thay vì rút lui, vì lòng tự trọng của người đàn ông, tôi tiếp tục ở lại,
tiếp tục sống trong gia cảnh giàu có này, để xem số phận đưa đẩy mình
tới đâu, khi đó, bất quá không chịu đựng nổi, thì chia tay. Còn nước còn
tát, không phải tôi sợ đánh mất cái “hũ gạo” giàu có mà con chuột như
tôi rơi vào mà vì tính tôi rất cố chấp, tôi ở lại để xem họ phụ bạc đến
đâu? Ở lại, để xem cái tình yêu mà vợ dành cho mình, nó tan biến ra sao.
Có ai bảo tôi gàn dở, tôi mặc, không quan tâm.
Thời gian gần đây, tôi có nghe phong phanh vợ tôi cặp với một người cùng
công ty cô ấy. Thực hư thế nào, tôi chẳng biết, chỉ biết một điều, cái
sự đi sớm về khuya, giờ giấc thất thường, biểu hiện không nhất quán, lời
nói mâu thuẫn, dần càng nhiều hơn ở vợ tôi. Những cú điện thoại trong
đêm, những lần vợ tôi vội cúp máy, hay đóng kịch chuyển vai diễn, khi
thấy tôi đột ngột xuất hiện cũng ngày càng nhiều hơn. Tôi không gặng
hỏi, vì biết rằng, có hỏi, thì chỉ nhận về những lời nói vô nghĩa, nói
dối và cả sự hẫng hụt mà tôi kì vọng về cô ấy.
Giờ đây, mỗi khi đi đâu tôi không còn được cưỡi trên chiếc xe tay ga đắt
tiền mà cha mẹ vợ mua tặng cô ấy, thay vào đó tôi đi chiếc xe số cọc
cạch của mình. Những bữa cơm không một lời mời, í ới tên tôi, nếu tôi
không chủ động sà vào bàn ăn. Những câu nói nhát gừng, bất cần của
những thành viên trong gia đình giàu có
ấy, cứ ngày một nặng nề hơn. Khoảng thời gian tôi ở ngoài cổng đợi mở
cửa, cũng dài hơn, hoặc chỉ là rơi vào im lặng, sau những lần ấn chuông
liên tù tì của tôi, khi trở về muộn. Mỗi ngày, vợ tôi phát cho tôi vài
chục ngàn, để tôi phòng thân, với những lời nói quăng theo, mà những ai
yếu tim nhất, khó mà sống nổi.
Một tháng nay, vợ chồng tôi chưa gần gũi, dù chỉ 1 lần. Cô ấy có 1001 lí
do dẫn ra, khi tôi sáp lại, đụng vào người cô ấy. Tình yêu nhạt dần,
tình dục thưa vắng, tình nghĩa con người cũng trống rỗng, giờ tôi cô
đơn. Thời gian tôi có mặt ở nhà cũng dần ít đi, thay vào đó, tôi lang
thang hè phố Sài Gòn. Tôi đang thất nghiệp, và đang thất tình, dù tôi là
người đã có gia đình.
Tôi sợ lắm cảnh về nhà, đối mặt với những ánh mắt hờ hững, những câu nói
như cứa vào lòng người của họ. Một lần nữa, tôi nghĩ đến sự giải thoát
cho mình - Ly dị ư? Không, lẽ nào tôi đã sai lầm, lẽ nào tôi không đủ
bản lĩnh cảm hóa vợ tôi, xoay chuyển tình cảm của cái gia đình vợ? Ly dị
rồi, tôi phải đối mặt ra sao với họ hàng làng xóm, với ba mẹ, người
thân quê nhà? Họ đã từng tự hào về tôi, về cái gia đình giàu có bên vợ,
giờ ly dị, coi như tôi đã làm mọi người rơi vào hụt hẫng.


Đăng nhận xét