Em không phải là đĩ, nhưng em ngủ với anh. Dần
dà, từ một đứa con gái ngoan hiền, em đã trở thành một người đàn bà hư
lúc nào không hay. Anh thì vẫn cứ đi đi về về với rất nhiều con đàn bà
như em. Mà không, họ cũng khác em. Họ đâu có yêu anh,
nhưng vẫn ngủ với anh. Họ xinh đẹp sắc xảo, thậm chí còn quỷ quyệt. Còn
em, em chỉ là một đứa con gái bình thường, không son phấn nhiều, và chỉ
yêu mỗi một mình anh.
Em luôn làm tốt nhiệm vụ của mình - ở
trên giường. Cũng bởi anh bảo rằng "Yêu là cho nhau tất cả" . Những môi
hôn nồng nhiệt, mùi đàn ông, mùi đàn bà hòa lẫn vào nhau. Anh mân mê. Em
sân si. Nhiều lúc em tự hỏi : Tình yêu này là gì vậy anh ? Là những lần
thỏa mãn chung đụng xác thịt hay đáp ứng yêu cầu nhục thể cho nhau?
Em không chịu nổi nữa, những lần quấn lấy nhau đến phát chán. Em thấy
kinh tởm chính mình. Khinh miệt bản thân bởi vì em hư hỏng quá. Hư hỏng
vì yêu anh. Nhưng. em không biết nữa, em không muốn rời xa anh, bởi vì
em biết, anh chưa từng yêu một người con gái nào thật lòng, và vẫn luôn
hi vọng rằng : Biết đâu đấy, một ngày nào đấy, anh nhận ra rằng, chỉ có
em là còn chấp nhận ở cạnh anh, quan tâm anh và yêu anh, chứ em chưa
từng cần tiền của anh.
Đâu đó, lại loáng thoáng lên trong em : Đàn bà có thể quên đi người đàn ông mà họ yêu, nhưng những nỗi đau thì không thể !
-Nhi-


Đăng nhận xét